728x90 AdSpace

  • Cập nhật

    Được tạo bởi Blogger.
    Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

    Tôi là người đàn ông nhu nhược

    Nợ gia đình một lời xin lỗi.
    Bạn đang đọc truyện ngắn tại tiểu thuyết hay.......
    Mấy ngày nay, em dâu liên tục nhắn tin cho tôi nói đang xây nhà cần dùng tiền, còn có ý oán trách tôi. Đọc dòng tin nhắn của em dâu, trong lòng tôi vô cùng hổ thẹn. Năm 2009, thời điểm tôi mua nhà, từng vay gia đình tôi 300 triệu đồng, số tiền này là do bố mẹ và em trai gom góp lại cho tôi vay. 5 năm qua, tôi lần lượt trả nợ, nhưng vẫn còn nợ gia đình em trai 20 triệu.
    Sáng nay, tôi nói với vợ chuyện này, hy vọng cô ấy đồng ý cho tôi trả lại tiền cho cậu em, nhưng cô ấy lại không tin : ” Kết hôn 5 năm rồi, sao lại trồi đâu ra một khoản nợ vậy? Từ trước đến nay có nghe thấy anh nói gì đâu.”
    Tôi vẫn nhớ rất rõ ràng, thời điểm kết hôn, tôi có ghi chép nợ nần vào một cuốn sổ tay, nợ ai bao nhiêu tiền, trả ai bao nhiêu tiền, tiền làm nhà phải chi tiêu những khoản nào tôi đều cho cô ấy xem, làm gì có chuyện  tự dưng trồi ra một khoản nợ được.
    Nợ tiền phải trả là lẽ đương nhiên, hơn nữa, dù gì mà nói tôi và vợ đều là nhân viên văn phòng, còn gia đình em trai tôi chỉ  sống dựa vào tiệm tạp hóa ở quê. Vả lại, chúng tôi cũng không phải thiếu tiền, nhà có, xe có, hơn một tháng lương của tôi đã đủ trả nợ rồi. Số tiền này đối với vợ chồng tôi không thành vấn đề, nhưng đối với gia đình cậu ấy cũng là cả một vấn đề.
    Cứ nghĩ đến việc này, tôi thực sự cảm thấy đau lòng, cảm thấy không mặt mũi nào nhìn mặt người thân.

    Bình thường tôi tiêu pha cũng rất tiết kiệm, 1 triệu rưỡi thì 1 triệu rưỡi, tôi cũng đã quen rồi, nhưng mà vấn đề là ở chỗ này, ngày lễ tình nhân, tôi suy nghĩ nên mua cho vợ một món quà nên đích thân đi chọn một chiếc bánh gato thật ngon, dự định mang về cả nhà cùng ăn. Ai ngờ được bố mẹ vợ không hài lòng, họ nói tôi ki bo, lễ tình nhân mà chỉ mua được cho vợ chiếc bánh kem. Tôi cũng muốn đối xử tốt với vợ lắm chứ, cũng muốn mua cho cô ấy những món đồ đắt tiền lắm chứ, nhưng trên người tôi làm gì có tiền, lòng thành có nhưng cũng chỉ mua được cái bánh kem.Tiền gì tôi cũng đưa cho vợ giữ, tiền lương thì khỏi phải bàn, tất cả những khoản thu nhập khác như tiền thưởng, tiền hoa hồng…tất cả tôi đều giao nộp cho cô ấy. Thế mà mỗi tháng cô ấy chỉ cho tôi 1 triệu rưỡi tiền tiêu vặt. Một người đàn ông, đi ra đường trên người chỉ mang một ít tiền như vậy, chỉ cần mời ai đó ăn một bữa thôi đã hết cả số tiền ấy. Nhưng cô ấy luôn nói : ” Anh không hút thuốc, không uống rượu, quần áo em mua cho anh, anh có chỗ nào phải tiêu đến tiền đâu”.
    Tôi cảm thấy hổ thẹn với bố mẹ.
    Lúc viết ra những dòng này không hiểu sao tôi lại rơm rớm nước mắt, một là bởi vì chuyện tiền bạc, hai là bởi vì nhớ đến người mẹ đã khuất của tôi, trong lòng cảm thấy vô cùng trống rỗng, giống như con diều bị đứt dây bay loạng choạng trên không trung, không cách nào tiếp đất.
    Nhà tôi rất nghèo khó, từ nhỏ đã được bố mẹ căn dặn rằng : phải học, chỉ có học mới có thể đổi đời. Năm 1998, sau 12 năm đèn sách, cuối cùng tôi cũng đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội, bố mẹ tôi tự hào khoe khắp làng trên xóm dưới, nhưng đằng sau nụ cười đó là những giọt nước mắt, để tôi có tiền lên thành phố học, bố mẹ đã phải làm lụng vất vả, tích cóp dành dụm từng đồng tiền lẻ.
    Không dễ dàng gì đợi được đến ngày tôi tốt nghiệp đại học, còn chưa đợi được tôi báo hiếu, mẹ đã đi sang thế giới bên kia vì bệnh tật.
    Tôi còn nhớ, đó là lần đầu tiên tôi trong lúc làm việc tôi nhận được điện thoại ở nhà, trước đó mọi người trong nhà giấu giếm tôi bệnh tình của mẹ. Không ngờ, ngày hôm đó tôi nhận được tin mẹ mất.
    Lúc tôi gọi điện cho vợ thông báo tình hình và bàn bạc 2 vợ chồng cùng về quê lo tang lễ cho mẹ. Không ngờ, biểu hiện của cô ấy, khiến tôi đau lòng cho đến tận ngày hôm nay.
    Sau khi nghe xong, cô ấy nói, một là tôi về quê một mình, cô ấy ở lại Hà Nội. Thực ra cô ấy là vợ hợp pháp của tôi, mẹ chồng mất con dâu cũng nên cùng chồng về quê lo liệu ma chay cho mẹ chồng, nhưng nghĩ đến việc cô ấy chưa từng về quê tôi, sợ cô ấy không quen với cách sống ở quê, cũng sợ những ngày bận rộn tôi không có thời gian để mắt đến cô ấy, cô ấy không về, thôi thì cũng nghĩ thoáng ra. Nhưng việc thứ hai cho đến ngày hôm nay tôi vẫn rất thất vọng, vợ chì đồng ý đưa cho tôi 3 triệu mang về. Năm 2009, 3 triệu chả làm được cái gì chứ đừng nói là lo liệu tang lễ.
    Những việc này, tôi chưa từng nói với ai. Những lúc nghĩ không thông, trong lòng buồn bực, cũng tự tôi khuyên nhủ tôi phải vui lên, tôi cũng có trách nhiệm. Bởi vì, năm 2009 thời điểm chúng tôi kết hôn, tôi sợ người thân lên thành phố tàu xe đi lại tôi không lo liệu được, lại còn không có chỗ nghỉ chân, thế nên tôi không để mọi người đến dự đám cưới. Cũng vì chuyện này mà vợ cứ oán trách tôi, cũng oán trách cả người nhà tôi nữa. Cô ấy là người Hà Nội gốc, trong đám cưới nhộn nhịp vui vẻ chỉ toàn là người thân bạn bè của cô ấy, người nhà tôi lại không có một ai. Cô ấy oán trách tôi là chuyện bình thường, tôi cũng đã nhận trách nhiệm về mình, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo.
    Các bạn đọc tiểu thuyết hay mới nhất!!!!!!!!!!!!
    Những oan ức trong lòng.
    Kết hôn thấm thoắt cũng đã được 5 năm, trong vòng 5 năm, cô ấy chưa một lần về quê thăm bố tôi, ngày tết lễ lạt cũng chỉ gửi tiền gửi quà về, bố tôi cho đến hôm nay cũng chưa từng được gặp cháu nội. Đầy tháng con, tôi cũng rất khổ tâm, mời hay không mời bố lên. Nếu như mời bố đến, vợ lại thờ ơ không tiếp đón nhiệt tình chẳng hóa ra khiến bố đau lòng hơn hay sao? cũng sợ sức khỏe bố không tốt, không đi được đường xa. Cuối cùng lại không mời bố đến
    Nghĩ lại thì vợ tôi là một người vợ tốt, rất có trách nhiệm với gia đình con cái. Tất cả những gì cô ấy là cũng chỉ là muốn tốt cho cái gia đình này, bao gồm cả bố mẹ vợ. Những năm nay, bố mẹ vợ đều giúp chúng tôi chăm sóc con cái, lo liệu việc trong gia đình.
    vợ tôi là một người vợ tốt, rất có trách nhiệm với gia đình
    vợ tôi là một người vợ tốt, rất có trách nhiệm với gia đình 
    Nhưng tôi vẫn muốn nói, là một người đàn ông xuất thân từ nông thôn, vợ là con một trong một gia đình ở thành phố, lúc nào cũng có những ý nghĩ có thể bị người khác xem thường, vô tình nó tạo thành những vết thương lòng. Trong công ty, tôi là một một phòng, việc trong nhà tôi cũng không phải lo liệu, chỉ là kìm nén lâu rồi, trong lòng có chút muốn bộc phát. Bây giờ trong nhà có bao nhiêu tiền tôi cũng không biết, mà cũng chẳng muốn biết. Nếu như không thể nào dung hòa nữa, tôi tính sẽ chuyển ra ngoài sống, thực sự nếu không chịu đựng nổi thì sẽ tính đến việc ly hôn, tôi cũng sẽ không đòi cô ấy một đồng nào, tay trắng ra đi.
    Đương nhiên, sâu thẳm trong lòng tôi không hề muốn ly hôn, tôi tin cô ấy cũng vậy, nhưng mà giữa chúng tôi, tôi thực sự không thể giải thích nổi.
    Mời các bạn đón đọc tiểu thuyết hay mỗi ngày tại đây!
    • Blogger Comments
    • Facebook Comments

    0 nhận xét:

    Đăng nhận xét

    Item Reviewed: Tôi là người đàn ông nhu nhược Rating: 5 Reviewed By: LINH
    Scroll to Top