Không… không!!! Cô không được phép lấy hắn ta, cô là của tôi, mãi là của tôi! Tiếng nói vang vọng khắp thánh đường. Phía trên là một cô gái đang chờ đợi người chồng sắp cưới trao nhẫn… Ấy vậy mà, một người đàn ông khác xông vào hét lên. Anh ta chạy tới quát tháo với người đàn ông sắp làm chú rể rằng: “Cô ta là của tôi. Cô ta đã từng có con với tôi và phá thai. Anh không thể lấy người đàn bà này làm vợ đâu!” “Phải không em?” Anh ta quay sang hỏi cô gái. Đáp lại cô dâu vụt bỏ chạy. Cô không dám ngoái đâu nhìn nên chỉ có thể chạy! Cô không ngờ quá khứ đau buồn đó lại có ngày bị phanh phui bởi người cô rất yêu!
Các bạn đang đọc truyện ngắn tại tiểu thuyết hay mới nhất tại đây!
Quay ngược lại 6 năm trước, lúc cô và anh đang yêu say đắm… Họ ngập tràn trong hạnh phúc, lúc đó cô 18, anh thì 20. Rồi một ngày anh nói phải lên thành phố phụ việc cho chị gái. Cô ở nhà vẫn chờ anh về lo lắng quan tâm anh qua những tin nhắn, cuộc điện thoại.. Nhưng đáp lại anh bỗng dưng thờ ơ lạnh nhạt. Cô nghĩ là anh đang bận việc nên không dám làm phiền lòng anh. Rồi một ngày cô thấy mình khó chịu hay ói, cô giật mình sợ hãi. Kết quả đúng như cô nghĩ, cầm que thử thai “2 vạch”. Cô đã có con! Cô nói với anh: “Em có “baby” rồi, giờ sao hả anh?” Giọng cô buồn bã. Người đàn ông đó vội vã bỏ việc về quê. “Anh không thể cưới được. Anh chưa dám đối mặt chuyện này. Em… em hãy bỏ nó đi.” Cô gái khóc: “Em không ép anh. Em cũng không muốn xây dựng một gia đình vội vã bởi nếu vậy em nghĩ anh và em cũng không hạnh phúc”. Thật ra cô muốn giữ đứa bé nhưng vì anh vì rào cản gia đình cô đành bỏ nó. Cô trách anh sao không quan tâm cô. Cô đang gặp cú sốc thế ma anh vẫn thờ ơ. Cô với anh giận nhau.
Ngày 12-10 sinh nhật cô tròn 19 tuổi cô cô gắng như không có gì xảy ra. Cô mời bạn bè đi chơi để xua tan đi sự sợ hãi! Cô gọi cho anh! Nhắn tin. Anh không nghe máy. Không trả lời. Cô ngồi cùng bạn bè nhưng lòng não nề. Tiệc tan. Cô ra về trong vẻ mặt mệt mỏi. Cô và anh im lặng từ đó.
![]() |
| Cô ra về trong vẻ mặt mệt mỏi Đọc tiểu thuyết hay mỗi ngày |
Ngày 13-10 cô đành nhờ bạn đi cùng để giải quyết vì anh đã bặt tin từ mấy ngày trước. Cô đau đớn lắm, sợ lắm, rất sợ! Cô đã khóc rất nhiều! Cô muốn chết nhưng cô sợ làm cha mẹ buồn, sợ biến thành đứa bất hiếu. Vậy là cô chịu đựng một mình… Cuối cùng cũng xong. Bạn cô đưa cô về! Một tháng sau, cô nghe tin anh đang yêu một người con gái, cùng chỗ làm. Cô tò mò vào facebook cô gái đó thì hoá ra sinh nhật cô cùng ngày với cô gái đó. Hoá ra khi cô đau đớn một mình, anh đã cùng người con gái đó ở bên nhau thật hạnh phúc. Cô thấy điều đó qua những tấm hình. Cô im lặng ra đi. Cô oán cô hận nhưng cô vẫn yêu.
3 tháng sau, anh tìm cô nói anh còn rất yêu cô muốn quay về. Cô khóc cô nghĩ là hạnh phúc sẽ lại mỉm cười với mình. Nhưng có ai ngờ tiếp theo nó lại là bi kịch. Anh chia tay người con gái đó nhưng anh mắc nợ số tiền thua độ quá lớn không trả được. Thương anh nên số tiền sau bao năm đi làm bố mẹ cho cô để dành riêng sau này khi có gia đình sẽ có vốn làm ăn đã đưa hết cho anh trả nợ.. Chứng nào tật đấy anh lại bỏ rơi cô buồn bã trong tủi khổ vì bạn bè, vì cuộc chơi. Anh thích lên bar thich đồ hiệu. Thích thành dân chơi. Anh chê cô quê mùa, chê cô ngờ nghệch, chê cô là cô gái công nhân hèn mọn. Cô biết chứ nhưng vì yêu cô ngậm ngùi cho qua. Cô không quê mùa, không ngờ nghệch chỉ là cô không thích ồn ào, không thích xa hoa, cô thích nhẹ nhàng, yên tĩnh. Cô có thể ở nhà biến thành tiểu thư như những cô gái ăn chơi vì nhà cô thừa sức cho cô điều đó. Nhưng cô nghĩ cho tương lai hai đứa nên tự làm và dùng tiền của chính mình. Cô dành dụm cho hai đứa mai sau không khổ. Cô biết anh ao ước muốn có xe oto để chở khách chạy hàng, cô biết anh sợ làm nặng, và cô biết bố mẹ cô sẽ cho được nhưng nếu nhận nhiều mà làm ăn không được bố mẹ cô trách, anh sẽ buồn. Cô nghĩ vậy đấy. Thế là cô đi làm. Cứ làm thôi chứ cô không dám diện, không còn chau chuốt như lúc ở nhà. Trông cô lúc này thật thê thảm, cô gầy hom hem, vì cú sốc phá thai cô mặc cảm tội lỗi, vì lo cho anh và tương lai..
Rồi anh lại có người khác, cô gái này rất xinh đẹp sành điệu. Anh lại bỏ rơi cô. Anh vẫn gọi cô khi anh cần giải quyết nhu cầu. Cô vẫn đến với anh như con rối, không chút phản kháng. Cô nghĩ như lần trước rồi anh sẽ về bên cô. Anh gặp cô, thoả mãn anh lại đứng dậy bỏ đi, bỏ mặc cô đau đớn trong tim.. Cô bật dậy ôm anh lại: “Anh đừng đi, ở lại với em đi anh”. Nhưng anh vẫn đi. Cô giật tay anh lại, giọng cô mạnh mẽ cứng cỏi: “Rốt cuộc anh xem em là gì?”. Anh nói: “Vợ thì ở nhà chứ là gì, cô không chịu được thì chia tay đi.”. Cô khóc. Cô ra khỏi nhà anh. Hôm sau, cô tình cờ thấy anh chở người con gái khác thật hạnh phúc, cô cố tình phóng xe thật nhanh, cô muốn lao vào xe anh. “Không dừng lại Mi ơi. Tao sợ quá. Mày mà như thế thì đừng làm bạn với tao. Nó không đáng cho mày làm thế.” Cô chợt hiểu cô không thể huy hoại mình. Người đàn ông đó nhẫn tâm phóng xe chạy ngang qua cô. Như gáo nước lạnh dội lên người! Cô chợt hiểu ai đó nếu không yêu mình sẽ không thể nào hiểu được mình. Họ sẽ chỉ yêu bản thân và chẳng quan tâm tới cô đâu!
Một lần nữa cô lặng lẽ ra đi! Lần này cô chọn cách đi thật xa, xa Việt Nam. Vì cô và anh sống cùng quê nên nếu còn ở đó thì cô sẽ phải chịu những con dao vô hình đâm xé tim! Cô tạm biệt mọi người. Cha mẹ anh và chị gái anh, họ rất thuơng và quý cô nhưng con trai họ lại không yêu cô. Dẫu thế cô vẫn quý trọng họ. Riêng anh cô đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì! Ngày đi cô không rơi một giọt nước mắt. Vì nỗi đau quá lớn làm cô cạn khô nước mắt, cô chẳng khóc được! Gương mặt cô lạnh lùng hơn từ đó!
![]() |
| Ngày đi cô không rơi một giọt nước mắt |
3 năm trước cô từ bỏ việc học hành khi tốt nghiệp vì cô sợ đi học xa sẽ mất anh! Giờ đây cô tiếp tục học hành ở nơi xứ người, tiếp tục giấc mơ của mình. Trong đầu cô giờ đây chỉ toàn tâm sống cho cha mẹ thôi. Dẫu biết là sẽ khó khăn vô vàn nhưng rồi sẽ ổn thôi!
“Này cô ơi!! Cô để quên điện thoại của mình rồi.”, giọng người đàn ông vang lên bằng tiếng Việt! Tuy không quen, nhưng biết chắc là nói cô vì ở đó có mỗi anh và cô là người Việt! “Tôi cám ơn..”” Này cô nhìn cô quen quá, hình như gặp nhau ở đâu rồi thì phải” “Quen lắm ha? Tôi thì thấy ngược lại! Tôi phải đi trước đây! Tạm biệt!”. “Này..này cô ơi”. Chàng trai ngơ ngác một hồi rồi ra về. Anh ta cứ nghĩ mãi về cô.
“Này cô ơi!! Cô để quên điện thoại của mình rồi.”, giọng người đàn ông vang lên bằng tiếng Việt! Tuy không quen, nhưng biết chắc là nói cô vì ở đó có mỗi anh và cô là người Việt! “Tôi cám ơn..”” Này cô nhìn cô quen quá, hình như gặp nhau ở đâu rồi thì phải” “Quen lắm ha? Tôi thì thấy ngược lại! Tôi phải đi trước đây! Tạm biệt!”. “Này..này cô ơi”. Chàng trai ngơ ngác một hồi rồi ra về. Anh ta cứ nghĩ mãi về cô.
Không biết có phải ở cái xứ lạnh hợp vs cô không mà cô trở nên trắng trẻo xinh đẹp và quyến rũ hơn. Trong cô toát lên vẻ quyến rũ của một người đàn bà từng trải. Trông cô xinh đẹp và lạnh lùng. Đi học có rất nhiều anh chàng tán tỉnh cô nhưng cô phớt lờ tất cả!
Chàng trai lạ cứ nhớ mãi về cô! Rồi cô mở ảnh gia đình ra xem… Ơ! Là cô ấy! Cô ấy… Thì ra cô ấy đây! Haha! Anh thấy em rồi bé ơi!” Chàng trai reo lên vui mừng. Hoá ra lúc cô rời Việt Nam cũng là lúc anh từ Việt Nam quay sang Mĩ làm việc! Trong những tấm hình chụp chia tay vô tình chụp cả cô lúc cô đang ngồi ngơ ngác chờ check in!
Chàng trai:
“Này cô ơi, cô gái ơi.”
Cô bất giác quay lại:
“Lại là anh hả? Anh đi theo tôi sao?”
Chàng trai:
“Không tôi tình cờ thấy cô nên tôi đi theo thôi! Mà cô sống gần đây hả”
Cô:
“Không! Đừng theo tôi! Tôi đi đây”. Cô đi thật nhanh, chàng trai cũng đi thật nhanh theo bước cô! “Này cô, thật ra chúng ta có duyên đấy chứ, chờ tôi với. Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi mà! Ở nơi đất khách này gặp người Việt Nam khó lắm đấy! Này nghe tôi nói không! Chậm thôi!”. Chàng trai cứ nói với theo, mặc cho anh nói cô cứ đi. “Kétttttt…” Cô run lên sợ hãi, suýt nữa cô bị xe tông. Quay lại thì ra chàng trai đó đã nhanh tay lôi cô lại! Giờ thì cô đang nằm gọn trong lòng anh. “Buông tôi ra! Không tại anh tôi đâu có suýt bị tông xe. Anh đừng làm phiền tôi”. Chàng trai buông cô ra, đứng im để cô đi. Anh lầm bầm “Con gái gì ma lạnh lùng ngang ngược thật”, anh nghĩ về cô rồi khẽ cười. Anh đi theo cô mà không biết gần tới chỗ người quen, sẵn tiện anh ghé vào hỏi thăm luôn:
“Chào chú! Chú khoẻ không? Cháu tiện đường nên ghé qua thăm chú luôn.”. Một người đàn ông trung niên bước tới: “Vương đó hả? Chú vẫn khoẻ, vào nhà chơi đi cháu”. Bỗng dưng anh dừng lại ở trước hiên: “Chú ơi! Nhà chú có thêm ai nữa hả? Sao có đôi giày của nữ”. “Của cháu gái chú đó, nó mới qua đây đi học được 6 tháng thôi. Nó vừa về đó, để chú gọi nó ra chơi nha. Mi ơi, nhà có khách cháu ra đây chơi chú giới thiệu nào!”
“Dạ! Cháu chào… chào… Anh.., anh đi theo tôi đó à? Chú…?”
Chú cô nói: “Đây là con trai của bạn chú, hai đứa quen nhau hả. Thôi chú đi mua ít đồ,hai đứa cứ ngôi chơi”
“Hihi! Xem ra chúng ta có duyên đó chứ!”
Cô nhắn nhó mặt mày “Nè uống đi!”
Anh quen chú tôi nên tôi mới nể mặt chú tôi, uống nước xong anh đi đi”
Lại nụ cười mỉm, anh cười thật tươi. Nhìn nụ cười của anh bỗng dưng cô thấy thật thân thiết: “Cười gì chứ, trông tôi buồn cười lắm hả”
Chàng trai:
“Em rất dễ thương, hơi ngang bướng xíu nhưng anh rất thích. Cho anh làm quen nha, anh sẽ lại tới đó. Anh phải tới công ty rồi, bye em”
Cô đáp trả anh: “Đừng tới nữa nha, tôi không tiếp anh nữa đâu”. Cô bước nhanh vào phòng.
Một tuần sau, khi cô đang khệ nệ ôm đống sách vở vừa mượn trong thư viện bước ra. Giọng người đàn ông vang lên: “Để anh giúp cho”. Cô: “Sao anh biết tôi học ở đây? Anh tới đây làm gì?” Người đàn ông đáp: “Anh tới nhà tìm em, chú em chỉ anh tới đây, để anh đưa em về.” Cô: “Không tôi tự về được… Tôi không cần.” Không biết cô đồng ý không, chàng trai giành ôm sách vở của cô, anh nói: “Chú em nhờ anh, nếu anh không làm tốt chú em sẽ trách anh. Nào, đi thôi, đi ăn nhé lên xe đi. Anh biết nhà hàng Việt gần đây, em hẳn rất nhớ nhà, ăn ở đó nhé!” Cô bị anh lấy mất sách vở đành đi theo anh lên xe!
“Đến rồi, vào thôi em? Mà anh chưa biết tên em. Anh là Vương! Em tên gì?”. Cô đáp trả gọn lỏn: “Mi! Ăn lẹ rồi về chú tôi rất lo đó.”
Chàng trai cười, lại nụ cười đó làm Mi bất giác có cảm giác thân quen mà bản thân cô cũng không hiểu. Anh luyên thuyên cả buổi, anh pha trò khiến cô cũng không nhịn được cười.
“Cám ơn anh! Tôi về đây”
Vương đáp lời: “Anh mới phải cám ơn em. Hôm nay sinh nhật anh, xa nhà nên mọi năm anh chỉ ăn sinh nhật một minh. Có em nên anh mới không cô đơn.”. Mi ậm ừ rồi vào!
Chàng trai:
“Này cô ơi, cô gái ơi.”
Cô bất giác quay lại:
“Lại là anh hả? Anh đi theo tôi sao?”
Chàng trai:
“Không tôi tình cờ thấy cô nên tôi đi theo thôi! Mà cô sống gần đây hả”
Cô:
“Không! Đừng theo tôi! Tôi đi đây”. Cô đi thật nhanh, chàng trai cũng đi thật nhanh theo bước cô! “Này cô, thật ra chúng ta có duyên đấy chứ, chờ tôi với. Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi mà! Ở nơi đất khách này gặp người Việt Nam khó lắm đấy! Này nghe tôi nói không! Chậm thôi!”. Chàng trai cứ nói với theo, mặc cho anh nói cô cứ đi. “Kétttttt…” Cô run lên sợ hãi, suýt nữa cô bị xe tông. Quay lại thì ra chàng trai đó đã nhanh tay lôi cô lại! Giờ thì cô đang nằm gọn trong lòng anh. “Buông tôi ra! Không tại anh tôi đâu có suýt bị tông xe. Anh đừng làm phiền tôi”. Chàng trai buông cô ra, đứng im để cô đi. Anh lầm bầm “Con gái gì ma lạnh lùng ngang ngược thật”, anh nghĩ về cô rồi khẽ cười. Anh đi theo cô mà không biết gần tới chỗ người quen, sẵn tiện anh ghé vào hỏi thăm luôn:
“Chào chú! Chú khoẻ không? Cháu tiện đường nên ghé qua thăm chú luôn.”. Một người đàn ông trung niên bước tới: “Vương đó hả? Chú vẫn khoẻ, vào nhà chơi đi cháu”. Bỗng dưng anh dừng lại ở trước hiên: “Chú ơi! Nhà chú có thêm ai nữa hả? Sao có đôi giày của nữ”. “Của cháu gái chú đó, nó mới qua đây đi học được 6 tháng thôi. Nó vừa về đó, để chú gọi nó ra chơi nha. Mi ơi, nhà có khách cháu ra đây chơi chú giới thiệu nào!”
“Dạ! Cháu chào… chào… Anh.., anh đi theo tôi đó à? Chú…?”
Chú cô nói: “Đây là con trai của bạn chú, hai đứa quen nhau hả. Thôi chú đi mua ít đồ,hai đứa cứ ngôi chơi”
“Hihi! Xem ra chúng ta có duyên đó chứ!”
Cô nhắn nhó mặt mày “Nè uống đi!”
Anh quen chú tôi nên tôi mới nể mặt chú tôi, uống nước xong anh đi đi”
Lại nụ cười mỉm, anh cười thật tươi. Nhìn nụ cười của anh bỗng dưng cô thấy thật thân thiết: “Cười gì chứ, trông tôi buồn cười lắm hả”
Chàng trai:
“Em rất dễ thương, hơi ngang bướng xíu nhưng anh rất thích. Cho anh làm quen nha, anh sẽ lại tới đó. Anh phải tới công ty rồi, bye em”
Cô đáp trả anh: “Đừng tới nữa nha, tôi không tiếp anh nữa đâu”. Cô bước nhanh vào phòng.
Một tuần sau, khi cô đang khệ nệ ôm đống sách vở vừa mượn trong thư viện bước ra. Giọng người đàn ông vang lên: “Để anh giúp cho”. Cô: “Sao anh biết tôi học ở đây? Anh tới đây làm gì?” Người đàn ông đáp: “Anh tới nhà tìm em, chú em chỉ anh tới đây, để anh đưa em về.” Cô: “Không tôi tự về được… Tôi không cần.” Không biết cô đồng ý không, chàng trai giành ôm sách vở của cô, anh nói: “Chú em nhờ anh, nếu anh không làm tốt chú em sẽ trách anh. Nào, đi thôi, đi ăn nhé lên xe đi. Anh biết nhà hàng Việt gần đây, em hẳn rất nhớ nhà, ăn ở đó nhé!” Cô bị anh lấy mất sách vở đành đi theo anh lên xe!
“Đến rồi, vào thôi em? Mà anh chưa biết tên em. Anh là Vương! Em tên gì?”. Cô đáp trả gọn lỏn: “Mi! Ăn lẹ rồi về chú tôi rất lo đó.”
Chàng trai cười, lại nụ cười đó làm Mi bất giác có cảm giác thân quen mà bản thân cô cũng không hiểu. Anh luyên thuyên cả buổi, anh pha trò khiến cô cũng không nhịn được cười.
“Cám ơn anh! Tôi về đây”
Vương đáp lời: “Anh mới phải cám ơn em. Hôm nay sinh nhật anh, xa nhà nên mọi năm anh chỉ ăn sinh nhật một minh. Có em nên anh mới không cô đơn.”. Mi ậm ừ rồi vào!
“Mi ơi! Em có nhà không?” Vương gọi to khi thấy cửa nhà mở nhưng không thấy. Anh bất giác nhìn quanh rồi nghe thấy giọng nói yếu ớt vang lên trong góc phòng. “Em, em có sao không? Sao người em lạnh thế?”. Giọng Mi yếu ớt vang lên: “Tôi đau quá, làm ơn, làm ơn”. Mi ngất đi, anh vội vàng đưa cô đi cấp cứu.
Cô đã qua cơn nguy hiểm. Nhìn cô nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền. Đây là lần đâu tiên anh được ngắm kĩ gương măt cô! Trông cô hiền như con mèo lười! Anh đưa tay vuốt tóc cô. Người con gái này không hiểu sao anh lại thấy co duyên đến thế. Anh cảm thấy rất gần gũi và muốn được ở bên che chở cho cô.
Mi tỉnh dậy: “Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?”. Anh đáp: “Em ổn chứ? Em bị đau ruột thừa bác sĩ đã phẫu thuật cho em rồi. Em nghỉ đi, muốn ăn gì anh sẽ mua cho! Mà chú em phải đi công việc hai ngày, chú nhờ anh chăm sóc em. Vì thế không được cãi lời anh!”. Cô dù đau nhưng vẫn cố chống lại anh: “Tôi không sao. Tôi không cần anh quan tâm tôi. Tôi tự lo được. Tôi không thích anh đối xử tốt với tôi! Anh biết tôi là người như thế nào không mà lại cứ thích làm phiền tôi thế!”. Bỗng dưng cô khóc, cô khóc vì mỗi lần anh xuất hiện là lúc cô bất giác nghĩ về người cũ! Anh đối xử tốt ới cô bao nhiêu thì cô lại thấy tủi thân bấy nhiêu. Vương vội ôm cô vào lòng: “Em đừng khóc, anh thích em, anh sẽ lo cho em. Anh không biết gì nhiều về em. Nhưng anh cảm nhận được em là cô gái tốt. Anh biết có thể em đã phải chịu nhiều tổn thương, nhưng anh sẽ làm em hạnh phúc! Hãy ở bên anh.”. Cô khóc càng to, không hiểu sao lúc đó cô lại ngoan ngoãn nằm trong lòng anh! Anh ấm áp lắm. Cô có cảm giác được che chở mà người yêu cô chưa bao giờ làm cô cảm nhận được. Anh và cô đến với nhau. Anh không sai lời, anh luôn quan tâm cô và chưa bao giờ đòi hỏi. Ở bên anh cô tìm lại được nụ cười, cô thấy cuộc sống mới thật ý nghĩa. 2 năm sống ở Mĩ trôi qua thật nhanh.
Hôm nay sinh nhật cô, anh hẹn cô đi chơi. Cô hỏi: “Hôm nay mình đi đâu vậy anh?” Giọng Vương vang lên ấm áp: “Theo anh sẽ biết. Em nhắm mắt lại đi. Anh sẽ đếm nhé… một… hai… ba… Mở mắt ra nào? Đẹp không em? Quà cho em nè…”. Một chiếc nhẫn được cột vào dây quả bong bóng. “Lấy anh nhé!”. Cô bất ngờ, hạnh phúc xen lẫn nước mắt, lòng cô rối bời. Cô thầm nghĩ có lẽ cô đang được đền đáp với những gì cô mất trong quá khứ. “Cảm ơn anh! Em cảm ơn! Cảm ơn đã yêu em.” Cô và anh tay trong tay trong hạnh phúc..
Họ định sẽ về Việt Nam tổ chức lễ cưới. Hôm nay cô lên facebook đứa bạn thân thiết của cô liền thông báo: “Dạo này bà sao rùi! Khi nào bà về Việt Nam! Mà tui nói bà nghe, thằng Phong nó mới chia tay con bồ nó. Nó tìm tôi xin tôi chỉ cách liên lạc với bà. Tui nói nó, anh bạc tình vậy anh tìm nó làm gì, nó sắp kết hôn rồi, một người tốt hơn anh rất nhiều. Hắn nói tui, bà đừng hòng cưới ai, bà là của nó. Tui nghe mà sợ quá. Bà nè bà, Mi ơi bà có đó không?”. Mi im lặng bỗng dưng cô thấy lo sợ. Cô sợ hạnh phúc sẽ lại rời bỏ cô.
“Ba mẹ, con nè!” Cô và Vương đã về tới Việt Nam. Họ tay trong tay “Ba mẹ, đây là Vương con rể tương lai của ba mẹ đó.” Họ vui vẻ lên xe ra về.
Cô đã qua cơn nguy hiểm. Nhìn cô nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền. Đây là lần đâu tiên anh được ngắm kĩ gương măt cô! Trông cô hiền như con mèo lười! Anh đưa tay vuốt tóc cô. Người con gái này không hiểu sao anh lại thấy co duyên đến thế. Anh cảm thấy rất gần gũi và muốn được ở bên che chở cho cô.
Mi tỉnh dậy: “Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?”. Anh đáp: “Em ổn chứ? Em bị đau ruột thừa bác sĩ đã phẫu thuật cho em rồi. Em nghỉ đi, muốn ăn gì anh sẽ mua cho! Mà chú em phải đi công việc hai ngày, chú nhờ anh chăm sóc em. Vì thế không được cãi lời anh!”. Cô dù đau nhưng vẫn cố chống lại anh: “Tôi không sao. Tôi không cần anh quan tâm tôi. Tôi tự lo được. Tôi không thích anh đối xử tốt với tôi! Anh biết tôi là người như thế nào không mà lại cứ thích làm phiền tôi thế!”. Bỗng dưng cô khóc, cô khóc vì mỗi lần anh xuất hiện là lúc cô bất giác nghĩ về người cũ! Anh đối xử tốt ới cô bao nhiêu thì cô lại thấy tủi thân bấy nhiêu. Vương vội ôm cô vào lòng: “Em đừng khóc, anh thích em, anh sẽ lo cho em. Anh không biết gì nhiều về em. Nhưng anh cảm nhận được em là cô gái tốt. Anh biết có thể em đã phải chịu nhiều tổn thương, nhưng anh sẽ làm em hạnh phúc! Hãy ở bên anh.”. Cô khóc càng to, không hiểu sao lúc đó cô lại ngoan ngoãn nằm trong lòng anh! Anh ấm áp lắm. Cô có cảm giác được che chở mà người yêu cô chưa bao giờ làm cô cảm nhận được. Anh và cô đến với nhau. Anh không sai lời, anh luôn quan tâm cô và chưa bao giờ đòi hỏi. Ở bên anh cô tìm lại được nụ cười, cô thấy cuộc sống mới thật ý nghĩa. 2 năm sống ở Mĩ trôi qua thật nhanh.
Hôm nay sinh nhật cô, anh hẹn cô đi chơi. Cô hỏi: “Hôm nay mình đi đâu vậy anh?” Giọng Vương vang lên ấm áp: “Theo anh sẽ biết. Em nhắm mắt lại đi. Anh sẽ đếm nhé… một… hai… ba… Mở mắt ra nào? Đẹp không em? Quà cho em nè…”. Một chiếc nhẫn được cột vào dây quả bong bóng. “Lấy anh nhé!”. Cô bất ngờ, hạnh phúc xen lẫn nước mắt, lòng cô rối bời. Cô thầm nghĩ có lẽ cô đang được đền đáp với những gì cô mất trong quá khứ. “Cảm ơn anh! Em cảm ơn! Cảm ơn đã yêu em.” Cô và anh tay trong tay trong hạnh phúc..
Họ định sẽ về Việt Nam tổ chức lễ cưới. Hôm nay cô lên facebook đứa bạn thân thiết của cô liền thông báo: “Dạo này bà sao rùi! Khi nào bà về Việt Nam! Mà tui nói bà nghe, thằng Phong nó mới chia tay con bồ nó. Nó tìm tôi xin tôi chỉ cách liên lạc với bà. Tui nói nó, anh bạc tình vậy anh tìm nó làm gì, nó sắp kết hôn rồi, một người tốt hơn anh rất nhiều. Hắn nói tui, bà đừng hòng cưới ai, bà là của nó. Tui nghe mà sợ quá. Bà nè bà, Mi ơi bà có đó không?”. Mi im lặng bỗng dưng cô thấy lo sợ. Cô sợ hạnh phúc sẽ lại rời bỏ cô.
“Ba mẹ, con nè!” Cô và Vương đã về tới Việt Nam. Họ tay trong tay “Ba mẹ, đây là Vương con rể tương lai của ba mẹ đó.” Họ vui vẻ lên xe ra về.
Hai tuần sau là lễ cưới diễn ra! Anh và cô khá bận rộn chuẩn bị mọi thứ, vì thời gian quá ngắn, nhưng họ vẫn hạnh phúc và vui vẻ. Ngày mai, là ngày cô và anh chính thức làm kết duyên vợ chồng. Cô lo lắng, không hiểu sao cô luôn cảm thấy bất an. Cô có dự cảm không tốt! Nhưng cô tự trấn an mình là do cô suy nghĩ quá nhiều thôi.
Hôm nay, cuối cùng cô và anh kế hôn! Giọng anh vẫn hóm hỉnh trêu cô: “Này cô bé sẵn sàng làm cô dâu của anh chưa?” Cô cười e thẹn. Họ thật đẹp đôi. Hôn lễ được cử hành trong một thánh đường rấy đẹp và long trọng. Họ sánh bước bên nhau. Vị linh mục bắt đầu cử hành hôn lễ cho họ.” Cô Maria Hoàng Ngọc Mi có đồng ý lấy anh Paolo Phạm Minh Vương làm chồng không?”. Cô chuẩn bị đáp thì bỗng cánh cửa nhà thờ mở ra.. Người đàn ông đó bộ mặt đáng sợ cướp lời cô. Anh ta phanh phui sự thật mà cô giấu, quá khứ đau khổ khiến cô chạy trốn… Nào ngờ hôm nay anh ta lại một lần nữa phá hỏng cuộc đời cô! Cô vụt chạy đi! “Tại sao? Tôi đã muốn kết thúc rồi mà. Tôi đã để anh ta tìm hạnh phúc, thế sao còn làm khổ tôi” Trong đầu cô không khỏi ý nghĩ oán trách. Cô uất nghẹn. Cô hận ông trời sao bất công quá. Cô thấy nhục nhã lắm xấu hổ, không còn mặt mũi nào gặp mọi người, gặp ba mẹ, nhất là anh vì cô đã không dám nói mọi chuyện với anh. “Dừng lại Mi ơi! Dừng lại nguy hiểm em” giọng Vương đầy sự lo lắng và hoảng sợ. Nhưng không kịp! “Rầm!” Chiếc váy trắng tinh khôi giờ nhuốm một màu đỏ của máu. “Mi ơi tỉnh lại đi em, anh đây là anh đây… Là anh đây anh đừng xa anh… Cố lên em! Em sẽ không sao đâu mà!”. Cô nghe thấy giọng anh, giọng mọi người xì xầm nhưng cô không nói được! Mắt cô nhắm chặt rồi bỗng mọi thứ im lặng hẳn..
“Đây là đâu? Tôi đang ở thiên đường sao?” Bỗng cô nghe tiếng đứa trẻ vọng lại: “Mẹ ơi, là con đây!”. Cô khóc: “Mẹ có lỗi với con. Giờ mẹ được ở bên con rồi, mẹ sẽ bù đắp cho con, đừng bỏ mẹ.”. “Không mẹ phải sống tiếp, con không giận mẹ đâu. Con hiểu mẹ đã đau khổ lắm phải không mẹ. Ở đây con rất tốt, mẹ mau đi đi. Đây không phải chỗ của mẹ đâu”.” Không con ơi! Mẹ không về đâu mẹ sợ lắm. Để mẹ ở bên con. Mẹ sẽ bù đắp cho con.”. “Mẹ đi đi. Ở bên kia có người sẽ thay con lo cho mẹ. Con sẽ cầu nguyện cho mẹ. Giờ con đã thành thiên thần rồi… Mẹ bảo trọng”. “Đừng bỏ mẹ… Đừng con ơi… đừng… đừng”. “Mi ơi tỉnh lại đi em… Anh đây… Anh đây…”. giọng Vương vẫn ấm áp như thế. “Em…em còn sống sao? Anh ở đây làm gì? Em không xứng với anh đâu, anh đi đi.” Anh ôm chặt lấy cô: “Em đã ngủ mê man 3 tuần nay rồi. Anh đã biết mọi thứ từ lúc về nhà em. Người đàn ông đó đã tìm anh. Anh không trách em. Không ngờ hắn ta dám làm thế. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em mà. Sao lại đòi bỏ anh!”. Cô khóc nức nở trong lòng anh. Một lần nữa cô lại được thấy ánh sáng..
Hôm nay, cuối cùng cô và anh kế hôn! Giọng anh vẫn hóm hỉnh trêu cô: “Này cô bé sẵn sàng làm cô dâu của anh chưa?” Cô cười e thẹn. Họ thật đẹp đôi. Hôn lễ được cử hành trong một thánh đường rấy đẹp và long trọng. Họ sánh bước bên nhau. Vị linh mục bắt đầu cử hành hôn lễ cho họ.” Cô Maria Hoàng Ngọc Mi có đồng ý lấy anh Paolo Phạm Minh Vương làm chồng không?”. Cô chuẩn bị đáp thì bỗng cánh cửa nhà thờ mở ra.. Người đàn ông đó bộ mặt đáng sợ cướp lời cô. Anh ta phanh phui sự thật mà cô giấu, quá khứ đau khổ khiến cô chạy trốn… Nào ngờ hôm nay anh ta lại một lần nữa phá hỏng cuộc đời cô! Cô vụt chạy đi! “Tại sao? Tôi đã muốn kết thúc rồi mà. Tôi đã để anh ta tìm hạnh phúc, thế sao còn làm khổ tôi” Trong đầu cô không khỏi ý nghĩ oán trách. Cô uất nghẹn. Cô hận ông trời sao bất công quá. Cô thấy nhục nhã lắm xấu hổ, không còn mặt mũi nào gặp mọi người, gặp ba mẹ, nhất là anh vì cô đã không dám nói mọi chuyện với anh. “Dừng lại Mi ơi! Dừng lại nguy hiểm em” giọng Vương đầy sự lo lắng và hoảng sợ. Nhưng không kịp! “Rầm!” Chiếc váy trắng tinh khôi giờ nhuốm một màu đỏ của máu. “Mi ơi tỉnh lại đi em, anh đây là anh đây… Là anh đây anh đừng xa anh… Cố lên em! Em sẽ không sao đâu mà!”. Cô nghe thấy giọng anh, giọng mọi người xì xầm nhưng cô không nói được! Mắt cô nhắm chặt rồi bỗng mọi thứ im lặng hẳn..
“Đây là đâu? Tôi đang ở thiên đường sao?” Bỗng cô nghe tiếng đứa trẻ vọng lại: “Mẹ ơi, là con đây!”. Cô khóc: “Mẹ có lỗi với con. Giờ mẹ được ở bên con rồi, mẹ sẽ bù đắp cho con, đừng bỏ mẹ.”. “Không mẹ phải sống tiếp, con không giận mẹ đâu. Con hiểu mẹ đã đau khổ lắm phải không mẹ. Ở đây con rất tốt, mẹ mau đi đi. Đây không phải chỗ của mẹ đâu”.” Không con ơi! Mẹ không về đâu mẹ sợ lắm. Để mẹ ở bên con. Mẹ sẽ bù đắp cho con.”. “Mẹ đi đi. Ở bên kia có người sẽ thay con lo cho mẹ. Con sẽ cầu nguyện cho mẹ. Giờ con đã thành thiên thần rồi… Mẹ bảo trọng”. “Đừng bỏ mẹ… Đừng con ơi… đừng… đừng”. “Mi ơi tỉnh lại đi em… Anh đây… Anh đây…”. giọng Vương vẫn ấm áp như thế. “Em…em còn sống sao? Anh ở đây làm gì? Em không xứng với anh đâu, anh đi đi.” Anh ôm chặt lấy cô: “Em đã ngủ mê man 3 tuần nay rồi. Anh đã biết mọi thứ từ lúc về nhà em. Người đàn ông đó đã tìm anh. Anh không trách em. Không ngờ hắn ta dám làm thế. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em mà. Sao lại đòi bỏ anh!”. Cô khóc nức nở trong lòng anh. Một lần nữa cô lại được thấy ánh sáng..
![]() |
| Anh đã hứa sẽ bảo vệ em mà. Sao lại đòi bỏ anh!” |
2 tuần sau cô xuất viện. Đột nhiên Phong xuất hiện. Cô thấy Phong, cô bắt đầu hoảng loạn, run sợ nép sau Vương. Phong nhìn cô, rồi quay sang nhìn Vương: “Cô ấy rất tốt, tôi là thằng tồi, tôi đã phụ cô ấy quá nhiều.” Rồi Phoang quay sang cô: “Anh xin lỗi em. Giờ anh mới biết em thật sự quan trọng thế nào. Em đã hy sinh nhiều vì anh. Giờ đã đến lúc anh phải từ bỏ để em hạnh phúc! Chúc hai người hạnh phúc!”.
Cuối cùng mọi sóng gió đã qua! Cô và anh đã bắt đầu cuộc sống hôn nhân thật hạnh phúc. Tiếng cô hét vang trong phòng tắm: “Anh ơi! Anh ơi”. Vương vội vã chạy vào. ” Mình có con rồi, em có con rồi”. Vương ôm Mi thật chặt lòng thầm cám ơn trời. Anh thấy thật hạnh phúc, cô cũng thật hạnh phúc. Cô thầm cám ơn ông trời, cám ơn đứa con tội nghiệp của cô đã cho cô thứ hạnh phúc muộn màng này…
Mời các bạn đón đọc tiểu thuyết hay mới nhất tại đây!

.jpg)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét